Quặn lòng đôi giày mới chưa một lần xỏ và đôi mắt đỏ hoe của người mẹ có con trai tử vong do điện giật: “Đôi giày này sẽ đưa con đến một chân trời mới an lành”

Gia Đình

“10 năm trời. 10 năm trời. 10 năm trời nuôi nấng. Vậy mà họ lại cướp con tôi đi lạnh lùng như vậy”, chị Thắm mếu máo.

Sau sự việc 3 đứa trẻ bị điện giật trong đó 2 bé trai tử vong thương tâm do rò rỉ điện trong công trường ở đường Vành đai 2, phường Tam Phú, quận Thủ Đức (TP.HCM), không khí tang tóc, đau thương bao trùm xóm nhỏ.

Ba đứa trẻ tím tái

Trước đó, chiều 20/7, gió hiu hiu thổi vào nhà làn gió mát rượi, Bình (10 tuổi, biệt danh Bo) tíu tít chạy tới chỗ Ngọc (14 tuổi), rủ chị gái đi câu cá ở rãnh nước trên công trường xây dựng ngay trước cửa nhà cùng mấy đứa trẻ hàng xóm rồi chạy ù đi.

Ngọc hăm hở đuổi theo gót em trai, cười khúc khích. Thiếu nữ 14 tuổi không ngờ đó là lần cuối nhìn thấy bóng lưng gầy bé của cậu em trai nhỏ.

Bình tựa đầu vào vai chị, vẻ chán nản. Hai chị em đã ngồi chờ 30 phút nhưng cần câu mãi chẳng nhúc nhích. Bé trai 10 tuổi bắt đầu mất kiên nhẫn.

Đúng lúc đó có tiếng hét: “Cứu với, cứu tao với”. Tiếng hét của Châu khiến 2 chị em Ngọc giật bắn mình.

Quay lại, Ngọc nhìn thấy cậu bạn hàng xóm ngã sõng soài, nửa thân dưới vũng nước, cả thân hình cứng đơ, mặt méo xẹo. Ngọc và Bình hấp tấp quăng vội cần câu, lao tới cứu nạn nhân.

Bình nhanh chân định kéo bạn ra khỏi vũng nước. Vừa tới gần Châu, Bình lập tức bị bắn ngược ra sau cỡ hai bước chân.

Ngọc chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cuống quýt lao tới đỡ em thì bất ngờ bị té, chân rơi xuống vũng nước. Ngọc bắt đầu cảm thấy một nguồn điện chạy rần rần từ dưới lên khắp cơ thể, cả người cứng đơ.

Long (10 tuổi, người cùng đi câu) thấy các bạn đều tím tái đã sợ hãi lao về nhà gọi người đến cứu. Lúc đó, 3 đứa trẻ cố gắng dùng hết sức lực lăn ra khỏi vũng nước.

Khi đang mải mê rửa xe sau khi đi bán bánh chuối về, anh Trương Văn Hòa (46 tuổi, bố Bình) nghe một người hàng xóm hét lớn: “Thằng Bo chết rồi”.

Có lẽ, cả cuộc đời, anh Hòa chưa bao giờ chạy nhanh như vậy. Ra đến bãi đất trống, anh thấy 3 đứa trẻ nằm lăn lóc dưới lớp đất ẩm ướt, thân hình tím tái. Bụng anh quặn lên một cơn lo lắng dữ dội.

Anh Hòa lao vội phía con trai nhỏ thì nghe tiếng con gái lớn, giơ bàn tay nhỏ tím tái cùng giọng nói yếu ớt ngăn ba đừng vào vì điện giật.

Lúc này, anh Hòa mới ngã ngửa các con bị điện giật. Anh lập tức cởi phăng áo khô làm tấm lót cách điện rồi kéo con trai ra khỏi chỗ đất ẩm. Cứ thế, anh và người hàng xóm kéo 3 đứa trẻ ra khỏi bãi đất và đưa đi viện.

Nhìn cơ thể tím tái của cậu con trai 10 tuổi, nước mắt của ông bố 46 tuổi cứ thế trào ra.

‘Em Bo đâu rồi?’

Ngay khi tỉnh dậy, Ngọc liền hỏi “Em Bo đâu rồi”, nhưng đáp lại đều là sự im lặng của người thân xung quanh. Không ai đủ dũng khí để nói sự thật.

“Em ở nhà con ạ”, chị Đặng Thị Thắm (43 tuổi, mẹ Bình) nói rồi vuốt mái tóc hoe màu nắng của con gái. Chị dịu dàng trấn an: “Để mẹ đi lấy nước cho con”.

Nói rồi, chị Thắm vội vã quay lưng đi ra ngoài, tránh nhìn trực diện vào ánh mắt Ngọc. Nếu ở lại với con gái thêm một giây nữa, có lẽ chị sẽ òa khóc.

Nửa đêm, chờ con gái ngủ hẳn, chị Thắm mới rời bệnh viện, lê cả thân hình mỏi mệt về với con trai nhỏ đang nằm im lìm một chỗ. Đêm 20/7 sẽ là đêm cuối chị được ở cạnh con. Cả đêm qua anh Hòa và chị Thắm không chợp mắt được chút nào. Chị Thắm cứ nằm mãi bên chiếc chõng đặt thi thể bé Bo.

Đôi giày mới cho con

Mặt trời dần chiếu những ánh nắng đầu tiên của ngày mới vào căn nhà nhỏ tang thương. Tia nắng như muốn đánh thức bé trai 10 tuổi dậy nô đùa nhưng Bình không hề động đậy.

“Mặt trời dậy rồi, sao con không dậy, Bo ơi…”, giọng chị Thắm khản đặc. Chị đã thức gọi tên con cả đêm qua.

Cả thân hình bé xíu của bé trai 10 tuổi được phủ kín bởi tấm khăn tang trắng muốt, lọt thỏm giữa không gian của căn phòng trống trải. Giữa nhà treo một tấm bạt tím với cây thánh giá cùng 10 chữ vàng: “Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”.

Người phụ nữ bần thần ngắm con rồi lại nhìn đau đáu vào dòng chữ trên tấm bạt tím tái.

“Chúa cho con ra đi vui sống. Chỉ có bố mẹ ở lại trần gian là đau đớn muôn đời”, cả nhà ai nấy đều im lặng khiến tiếng khóc rấm rứt của người mẹ vang khắp căn nhà nhỏ.

Chiều nay, cả gia đình sẽ đưa Bình ra nhà thờ làm lễ để đưa em về nơi đất mẹ thân thương.

Ba Hòa đi mua cho em một đôi giày mới, trắng toát bởi đã lâu rồi, Bình không có giày mới. Chị Thắm cầm đôi giày nhỏ bằng lòng bàn tay, xỏ vào chân con rồi cẩn thận thắt một chiếc nơ thật xinh xắn. Người mẹ 43 tuổi không nhớ nổi lần cuối đi giày cho con là khi nào.

“Đôi giày này sẽ đưa con đến một chân trời mới an lành hơn, để con có thể vui sống muôn đời”, người phụ nữ thì thầm trong nụ cười đau đớn. Nước mắt chị nhỏ từng giọt trên đôi giày mới trắng tinh của cậu con trai mới chỉ sống vỏn vẹn 10 năm.

Theo Zing

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *